IndexPortalliGalleryCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýThành viênNhómĐăng Nhập

Share | 
 

 BÀI VĂN ĐIỂM KHÔNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hung
Thành viên Ưu Tú
Thành viên Ưu Tú


Tổng số bài gửi : 349
Registration date : 19/05/2007

Bài gửiTiêu đề: BÀI VĂN ĐIỂM KHÔNG   Sun May 20, 2007 8:52 pm

Những năm gần đây , người ta nói nhiều đến những bài văn điểm 10 mỗi khi chúng được phát hiện trong các kỳ thi tốt nghiệpTHPT.Tác giả những bài văn đó được xem là niềm tự hào của trường sở địa phương và sự kỳ vọng cho tương lai văn học nước nhà .Còn những bài văn điểm không chẳng nghe ai nghe nói tới .Trong nghề dạy học ,ít thầy cô nào mà không từng một lần phải hạ bút cho điểm không trên bài làm của học sinh . Sẽ chẳng phải bận tâm, thắc mắc khi đó là bài của những học sinh quá kém hoặc lười biếng dù trong bất kỳ bộ môn nào . Nhưng có một nhà giáo khi đã hưu trí rồi cứ náy náy mãi chỉ vì một bài văn ông đã cho điểm không.Câu chuyện chỉ là kỷ niệm riêng tư của một người thầy song cách nhìn ,cách suy nghĩ của ông lại gợi mở cho chúng ta một vấn đề thuộc phạm trù tâm lý giáo dục có tầm ảnh hưởng không nhỏ đến sự nghiệp trồng người
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hung
Thành viên Ưu Tú
Thành viên Ưu Tú


Tổng số bài gửi : 349
Registration date : 19/05/2007

Bài gửiTiêu đề: bai van diem khong   Sun May 20, 2007 8:53 pm

Ông Tân trầm ngâm đứng nhìn tủ sách cũ .Thật khó khăn khi phải loại bỏ những quyển sách đã gắn bó với ông trong quãng đời dạy học .Các con ông thường kêu để sách cũ trong phòng ngủ không có lợi cho sức khoẻ người già .Vợ ông cũng đứng về phía các con trong vấn đề này . Bà hay ca cẩm : “ Ông về hưu , hết dạy học rồi để chi nhiều sách cho chật nhà .“ Mỗi lần nghe vợ nói câu này ,ông Tân buồn day dứt .Nhà chật nên ông đã đem tủ sách vào phòng ngủ để kế cận cái bàn viết .Xếp đặt vậy thuận tiện cho ông rất nhiều trong những lần phải soạn bài khuya khoắt.Khi về hưu rồi ,thỉnh thoảng nhàn rỗi ông mới cầm xem một vài quyển cho đỡ nhớ nghề .Hai đứa con trai ông ,giờ đã đi làm cả, không đứa nào mặn mà với văn chương chữ nghĩa nên chắc chúng chẳng buồn tiếc gì nếu ông đem bán tất cả sách trong tủ cho mấy người thu mua ve chai.Nhưng lương tâm người thầy không cho phép ông làm thế .Nếu phải loại bỏ tủ sách, ông sẽ đem tặng cho thư viện nhà trường để các giáo viên có thêm tư liệu soạn giảng .

Đang phủi bụi cho một quyển sách dày, ông Tân thấy một tờ giấy tập gấp đôi từ bên trong rớt ra.Vừa thoáng nhìn ,lòng ông bỗng chùng lại. Giấy đã ố vàng nhưng ông vẫn nhận ra đó là một bài làm văn cũ của học trò . Tuy ngày tháng ghi trên giấy đã rất lâu nhưng tên , điểm và lời phê vẫn rõ ràng .Môt thoáng bàng hoàng chợt đến với ông Tân .Thì ra đây là bài làm của LT, một học sinh năm xưa khi ông còn dạy tại trường TN ở tỉnh Đồng Nai. Ôi , cái “Bài văn điểm không” năm nào ông tưởng đã thất lạc nay lại tìm ra . Ông gượng nhẹ cầm bài văn trong tay ,lòng bồi hồi, xúc động . Những hình ảnh ngày xưa của lớp 11D2 tưởng đã chìm vào lãng quên giờ đây đang trở lại trong tâm trí ông như một cuốn phim quay chậm.

Sáu năm sau ngày đất nước được giải phóng ,ông Tân tiếp tục sự nghiệp dạy học tại Đồng Nai cho đến khi được thuyên chuyển về thành phố HCM. Trường trung học TN là nhiệm sở lâu nhất trong suốt cuộc đời dạy học. Khi về hưu, ông tính ra hơn một nửa thời gian đã dạy ở đây. Năm học đáng nhớ nhất với ông Tân là năm ông được nhà trường phân công dạy văn khối lớp 11 và kiêm thêm vai trò giáo viên chủ nhiệm 11D2. Qua lý lịch học sinh , ông thấy hộ khẩu các em đa phần ở xa trường .Trừ vài địa chỉ thường trú trong địa bàn xã Hố Nai, những em còn lại đều đến từ các xã rải rác dọc theo quốc lộ số 1 như Trảng Bôm , Bảo Hàm, Bàu Cá, Hưng Lộc…Ngay cả một số học sinh xã Dầu Giây vì khó đón xe đi học tại huyện Xuân Lộc cũng xin chuyển về trường TN học và được ban giám hiệu xếp vào lớp này. Đa phần học sinh trong lớp xuất thân từ các gia đình lao động nghèo nên các em tương đối ngoan ,dễ dạy. Việc hướng dẫn lớp của ông Tân nhờ thế khá thuận lợi ,xuông xẻ .Cả học kỳ I , không có em nào bị gọi lên phòng giám thị hay bị phê bình kiểm điểm dưới cờ. Nhưng cuối học kỳ II , lớp đã xẩy ra một sự cố khiến ông không thể nào quên được .

Khi cho học sinh làm bài viết số 5 ,ông Tân đã ra một đề có tính khái quát để kiểm tra kiến thức cũng như kỹ năng làm bài của học sinh trước khi thi HK2 .Đề bài tương đối ngắn gọn :

” Hãy phát biểu cảm tưởng về một trong những tác phẩm văn học nước ngoài mà em đã học .”

Ông Tân chấm bài của lớp 11D2 sau cùng. Gần hết xấp bài ,ông thấy hầu hết học sinh làm bài tốt .Có vài em viết dài trên 5-6 trang .Điều này khiến ông tin tưởng kỳ làm bài này sẽ không có học sinh nào bị điểm dưới trung bình cả . Nhưng chấm tới bài của LT, ông hơi bị bất ngờ vì cậu học trò này viết chỉ vẻn vẹn có mấy dòng :

”Trong những tác phẩm văn học nước ngoài đã học ,tuy có những tác phẩm nổi tiếng như “Hăm-lét” của Sếc-pia,” Những người khốn khổ” của Vic-to Huy-gô, “A.Q chính truyện” của Lỗ Tấn v.v…Nhưng em nhận thấy những tác phẩm nước ngoài không làm em chú ý và ưa thích vì nó hoàn toàn xa lạ với em. Nếu em có hiểu những tác phẩm này thì sự suy nghĩ và tưởng tượng của em cũng khác hẳn vì nó phụ thuộc theo hình thức mỗi nước .Mong thầy thông cảm vì em đã có những cảm tưởng không giống thầy.Nhưng mỗi người có một tư trưởng khác nhau, thưa thầy .”

Từ khi bước vào nghề dạy học , ông Tân chưa hề gặp học sinh nào làm bài kiểu này. Viết dài ,viết ngắn hay bỏ giấy trắng cũng chẳng có gì lạ với ông . Nhưng bài của LT lần này có điều khác thường :cái giọng điệu trong bài văn ngắn ngủi của đứa học trò khiến ông không thể chấp nhận được .Trong các kỳ chấm tốt nghiệp, đôi khi ông cũng gặp vài bài thi viết thêm ngoài đề . Đó là những thí sinh bị “trật tủ” hoặc không làm bài được đã thêm vào dưới bài làm những dòng tâm sự “tả oán” hay “kể khổ” nhằm khơi gợi từ tâm của giám khảo , mong được thầy cô “làm phúc”chấm nới tay. Thế nhưng trong bài viết của mình , LT không hề xin hoặc đề nghị gì cả mà ,có thể nói là cả gan, dám viết những lời lẽ ngông nghênh mang hơi hướng “kiêu văn”. “Đứa học trò viết như thế này thì không phải do vô tình mà nó chủ động trong từng con chữ.” Ông Tân đánh giá như thế khi trao đổi với một vài đồng nghiệp khi họ nghe chuyện tìm gặp hỏi thăm . “Lẽ nào nó không biết bài văn này hệ số 2 , có ảnh hưởng rất lớn đến điểm học kỳ II và điểm tổng kết cuối năm ?”Ông nhíu mày lúc đọc những chữ: “những tác phẩm nước ngoài không làm em chú ý và ưa thích “ và còn nữa :” em đã có những cảm tưởng không giống thầy “. Từng chữ một nối tiếp nhau một cách cố ý , rành rọt , rõ ràng đứa học trò muốn châm chọc vào tự ái người chấm. Hai tiếng ”thưa thầy “viết ở cuối bài, càng khiến ông Tân bực bội hơn . Nó âm vang như tiếng cười khẩy xoáy vào lòng tự hào của người thầy đã mấy chục năm trong nghề.Ông Tân nghĩ không thể nhẹ tay với thứ học trò ngỗ ngược này được .Thông thường , một bài viết kém hoặc lạc đề ,ông cho từ một đến hai điểm . Trừ phi những bài để giấy trắng chẳng viết chữ nào thì ông mới cho điểm không . Đằng này…Không đắn đo nữa , ông Tân lấy bút đỏ cho một điểm không đậm nét với cái gạch dưới thật dài .Và trong khung lời phê , ông chỉ viết một dấu hỏi và hai dầu chấm than đậm nét.

Hôm phát bài viết , LT không có mặt trong lớp .Lớp trưởng cho ông Tân hay LT vắng mặt từ sáng sớm. Ông đoán chừng có thể nó đoán biết được hậu quả hành động của mình đối với thầy nên nghỉ học . Bữa đó , ông Tân vẫn lên lớp theo các bước thường lệ. Lúc cuối tiết , thay vì lấy bài làm cao điểm nhất cho một học sinh đọc, ông đã chọn bài của LT .Cả lớp nghe xong cùng “Ồ” lên xửng xốt. Đợi cho trong lớp không còn vang lên những tiếng xầm xì nữa ,ông mới chậm rãi đứng lên nhận lại bài .Ông vuốt các góc giấy cho phẳng phiu rồi bỏ vào cặp.Ông đưa mắt nhìn cả lớp rồi chậm rãi : “Lát hết giờ ,các em sẽ nhận bài từ lớp trưởng ,còn bài này , thầy sẽ trao đổi với ban giám hiệu trước khi quyết định có trả lại cho LT hay không .” Cả lớp im phăng phắc không ai có ý kiến gì .

Sau một tiếng đằng hắng ,ông Tân ngồi xuống ,giọng trầm buồn :” Các em thấy đấy , bài văn vừa rồi rõ ràng là có vấn đề . Nếu như hôm nay LT có mặt, thầy sẽ yêu cầu giải thích tại sao em lại có thể viết một bài văn như vậy.Thầy không rõ hoàn cảnh gia đình LT có gì đổi thay đột xuất đã ảnh hưởng đến tâm sinh lý chăng ? Nhưng một học sinh lớp 11 viết văn như vậy là điều không thể chấp nhận được .Nói cho rõ, nội dung bài làm này rất sai phạm về cả hai phương diện lý lẫn tình.Trước hết ,đề bài không ra ngoài chương trình , cũng không phải là đề khó với một học sinh sức học khá.Hơn nữa, phạm vi đề ra rộng , em có thể chọn bất kỳ tác phẩm văn học nước ngoài nào đã học trong chương trình để làm. Trong loại bài phát biểu cảm nghĩ ,như các em đã nắm, học sinh có thể khen , chê , thích hay không thích mặt nào,khiá cạnh nào về nội dung ,nghệ thuật tùy ý .Các em có thể nghĩ sao viết vậy , nhưng phải đưa ra được lý lẽ để bênh vực ,giải thích cho quan điểm của mình chứ không thể vin lý do không thích gì cả để không làm bài.Thứ hai, về giọng điệu bài văn,theo thầy, viết như thế là không được.Có những từ đọc lên nghe không thông lại còn hàm ý thiếu tôn trọng thầy , thách đố người chấm .Chẳng lẽ em LT quên rằng thầy văn cũng là thầy chủ nhiệm hay sao ?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hung
Thành viên Ưu Tú
Thành viên Ưu Tú


Tổng số bài gửi : 349
Registration date : 19/05/2007

Bài gửiTiêu đề: tip   Sun May 20, 2007 8:54 pm

Sau một tiếng đằng hắng ,ông Tân ngồi xuống ,giọng trầm buồn :” Các em thấy đấy , bài văn vừa rồi rõ ràng là có vấn đề . Nếu như hôm nay LT có mặt, thầy sẽ yêu cầu giải thích tại sao em lại có thể viết một bài văn như vậy.Thầy không rõ hoàn cảnh gia đình LT có gì đổi thay đột xuất đã ảnh hưởng đến tâm sinh lý chăng ? Nhưng một học sinh lớp 11 viết văn như vậy là điều không thể chấp nhận được .Nói cho rõ, nội dung bài làm này rất sai phạm về cả hai phương diện lý lẫn tình.Trước hết ,đề bài không ra ngoài chương trình , cũng không phải là đề khó với một học sinh sức học khá.Hơn nữa, phạm vi đề ra rộng , em có thể chọn bất kỳ tác phẩm văn học nước ngoài nào đã học trong chương trình để làm. Trong loại bài phát biểu cảm nghĩ ,như các em đã nắm, học sinh có thể khen , chê , thích hay không thích mặt nào,khiá cạnh nào về nội dung ,nghệ thuật tùy ý .Các em có thể nghĩ sao viết vậy , nhưng phải đưa ra được lý lẽ để bênh vực ,giải thích cho quan điểm của mình chứ không thể vin lý do không thích gì cả để không làm bài.Thứ hai, về giọng điệu bài văn,theo thầy, viết như thế là không được.Có những từ đọc lên nghe không thông lại còn hàm ý thiếu tôn trọng thầy , thách đố người chấm .Chẳng lẽ em LT quên rằng thầy văn cũng là thầy chủ nhiệm hay sao ?”

Hai tiết văn cuối tuần , ông Tân không thấy LT có mặt trong lớp và cả tuần sau đó cũng thế .Ông cho gửi giấy báo về gia đình nhưng không nhận được hồi âm . Vài hôm sau nữa ,văn phòng nhà trường cho ông hay là LT đã xin nghỉ học để đăng ký theo học khóa đào tạo chiến sĩ công an ở trên tỉnh.

Ông Tân hơi bất ngờ trước sự việc xẩy ra .Ông băn khoăn suy nghĩ có lẽ nào một học sinh lớp 11 với cái tuổi đã đủ lớn khôn để suy nghĩ như LT lại nghỉ học chỉ vì một bài làm điểm không ? Đăng ký đi học ngành đào tạo chiến sĩ công an phải chăng em đã lên kế hoạch từ rất lâu ? Và như thế việc không làm bài hoặc bài làm không có điểm có thể là điều em không quan tâm ? Nhưng sau khi suy nghĩ ,ông Tân lại đắn đo tự trách : có thể LT bỏ học vì ông cho điểm bài làm của em quá nghiêm khắc và bị một cú “sốc” mạnh với lời phê phán nặng nề của ông trên lớp . Nghĩ lại , ông Tân thấy áy náy vì bình thường với các bài viết yếu kém có điểm dưới 4 ,ông đều cho học sinh về nhà làm lại ,lấy điểm chấm cộng với điểm ban đầu chia hai ghi sổ .Việc này đã thành lệ và học sinh nào trong lớp cũng biết. Quy định của ông là học sinh phải tự giác làm bài bổ sung và nộp chấm ngay trong tuần đó.Nhưng đằng này LT đã lặng thinh và nghỉ học không xin phép thì không có cơ sở gì để ông nhân nhượng được .

Ngày khai giảng năm học mới ,ông Tân thấy LT thấp thóang trong đám đông học trò dự lễ ở sân trường .Có lúc ông đã tưởng LT sẽ đến gặp mình trò chuyện khi em đi về phía hàng ghế dành cho thầy cô .Nhưng LT chỉ đi lướt qua chứ không dừng lại và cũng không nhìn vào chỗ ông ngồi. Đứa học trò mới cách đây vài tháng đi đứng còn yếu đuối, rụt rè chẳng khác nào một con chim non mới ra ràng ,thế mà hôm nay bước đi rắn rỏi, đầy tự tin trong sắc phục chiến sĩ công an .Dõi theo bóng dáng của đứa học trò ,tự nhiên ông thấy nỗi áy náy của mình trong mấy tháng qua vơi đi rất nhiều .

Năm học sau ,ông Tân được thuyên chuyển về thành phố HCM. Hôm chia tay với học trò ,ông nghe một em nói LT đã tốt nghiệp trung học BTVH và đang theo học khóa đào tạo sĩ quan CA . Từ ngày đó , ông không có tin tức nào về LT nữa. Nhưng hình ảnh học sinh này đã để lại dấu ấn khó quên trong cuộc đời dạy học của ông . Mỗi khi ra đề và cả lúc cho điểm những bài văn yếu kém ,ông Tân thận trọng hơn .Ông không muốn mình vô tình hay cố ý áp đặt định kiến của người thầy lên quan điểm của học sinh. Nhớ lại bài văn của LT , ông nghĩ những điều em viết không hoàn toàn sai. Lúc cho điểm không ,ông chỉ đơn thuần đứng trên quan điểm người thầy : học sinh làm bài theo hướng dẫn của giáo viên phải là điều tất yếu.Bởi từ trong trường sư phạm ,người thầy đã quen với cách đào luyện học sinh làm bài viết theo khuôn khổ định sẵn .Những gì cần khai thác trong bài làm từ nội dung , nghệ thuật hay liên hệ cuộc sống …đều đã được sách hướng dẫn giảng dạy lường trước tất cả . Trong các kỳ thi , các điều hướng dẫn đó trở thành những chuẩn mực để Sở giáo dục hay Phòng giáo dục đưa ra thang điểm hướng dẫn cho các giám khảo chấm bài .Một thứ pháp lệnh bất thành văn trong ngành giáo dục mà không thầy cô nào không biết.Cho nên việc học sinh làm bài vượt ra ngoài phạm định sẵn là điều khó có thể chấp nhận được . Những người thầy thế hệ này nối tiếp thế hệ kia dạy học trò theo cùng một lối mòn. Suy ngẫm từ bài văn của LT ,ông hiểu và cảm thông lý do vì sao em làm bài như vậy. Cách phân bố chương trình văn học nước ngoài thiếu khoa học ,còn nặng tính tư tưởng khiến học sinh không thích học chứ đừng nói đến việc tìm đọc thêm .Các em sống cách xa thời đại của tác giả trong khi vốn kiến thức về con người ,lịch sử ,địa lý lại rất nghèo nàn , hời hợt bởi được dạy dỗ theo lối nhồi nhét , học “vẹt” cốt đạt thành tích cao . Hậu quả phương pháp giáo dục như thế thì ai cũng biết : thi xong quên liền. Mà trong môn văn ,học sinh không có chiều sâu tư duy, nhất là kiến thức lịch sử chính xác,thì không thể thể làm bài hay được .Cho nên theo quan điểm của ông ,sẽ là hoàn toàn bình thường nếu như có học sinh đưa ra ý kiến không theo cách suy nghĩ của số đông những em khác .Cho điểm thế nào là quyền của người thầy nhưng điểm số không chỉ phản ánh trình độ ,tài năng của học trò mà nó còn phản ánh cả kiến văn cùng tư cách người thầy .

Nhìn lại ngày tháng trên tờ giấy ,ông Tân xót xa, bùi ngùi .Thấm thoắt đã gần ba mươi năm trôi qua, bài văn đã bị mình vô ý lãng quên .Nếu chấm lại ,có thể ông sẽ cho điểm bài văn khác đi .Bao lâu rồi sau ngày về hưu ,ông vẫn tự hỏi lòng : mình có mức độ trách nhiệm đến đâu khi một học trò sớm giã từ lớp học bước thẳng vào đời liền sau một bài văn bị điểm không ? Ông cảm thấy có phần trách nhiệm không nhỏ trước bước ngoặt cuộc đời của học sinh này .Nếu như ngày đó tấm lòng ông bao dung hơn thì đã không đánh giá bài văn nghiêm khắc ,giáo điều đến thế. Điểm số chắc phải khác và hẳn đã không gây ra cú sốc mạnh cho em .Hôm nay ,cậu học trò năm xưa đó hẳn đã là người lớn , đã vững vàng bước đi trên đường đời .Ông không biết bây giờ cậu đang sống nơi đâu , có còn phục vụ trong ngành công an hay đã chuyển sang công việc khác ? Nhưng dẫu công việc LT đang làm thuộc ngành nghề nào ,lãnh vực gì , ông vẫn tin tưởng một con người với tính cách cứng cỏi ,thẳng thắn ,quyết đóan ngay từ thuở học trò như thế chắc phải đạt được những thành công không nhỏ trên con đường sự nghiệp .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: BÀI VĂN ĐIỂM KHÔNG   Today at 8:18 am

Về Đầu Trang Go down
 
BÀI VĂN ĐIỂM KHÔNG
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: .o0o.Học Tập.o0o. :: Câu chuyện giáo dục-
Chuyển đến